Showing posts with label dao hoi. Show all posts
Showing posts with label dao hoi. Show all posts

Sunday, October 21, 2012

GAN PHỤ NỮ


GAN PHỤ NỮ
HÀ THUC SINH * GAN PHỤ NỮ

Wafa Sultan
Sự tiến bộ từ cá nhân đến xã hội khó có nếu thiếu những bước căn bản thuộc phạm vi tri thức như ngạc nhiên, tìm hiểu, so sánh. Và óc con người, nói kiểu Mỹ, rất có thể không hơn một củ khoai tây nếu không hề biết so sánh. Nhưng trong so sánh, kết quả thường nói lên tính chất của chính người đưa ra những so sánh ấy.
Một anh la lớn giữa vườn: “Trời, hoa hồng sáng nay sao đẹp hơn hoa cúc quá vậy ta!” Người so sánh nhất định có sở hữu một cục… ngớ ngẩn.

Một chị hét vào cái chum: “Mèng đéc ơi, da mặt con nhỏ đó sao lóng rày đẹp như trứng bóc vậy cà!” Chịu khó tìm hiểu và xài đúng loại kem chị đã có thể làm cho “con nhỏ” đó nó cũng phát khùng lên vì chị như chơi. Sự so sánh của chị, vì thế, đã chẳng những vội vã mà còn hàm chứa cả sự tự ti mặc cảm.
Một người Mỹ khẳng định: “Một luật sư giỏi là một thằng cha hàng xóm xấu.” So sánh chứa nhiều kinh nghiệm (lẫn thiên kiến) về giới luật sư. Nhưng khi bố già Don Corleone dạy con bằng một so sánh khác cũng liên quan tới cánh luật sư thì nghe lại có vẻ… có lý hơn nữa: “Con ơi, luật sư họ chỉ với cái cặp táp dưới nách nhưng có thể ‘nẫng’ một món hàng mà cha con mình trang bị súng tới răng cũng không làm nổi!”
Mao Trạch Ðông là người không bao giờ đánh răng. Sáng ra, với phong cách rất… vô sản, ông chỉ ngậm miếng nước, đút ngón tay to như quả chuối mắn vào mồm để chà răng rồi nhổ cái toẹt là xong. Em thiếu nhi quàng khăn đỏ cũng biết sâu răng là hậu quả tất yếu cho những người giữ vệ sinh răng kiểu ấy. Mấy lần bị răng sâu hành, sau khi khám ông bị bác sĩ Lý Phục Huy khuyến cáo: “Chủ tịch phải đánh răng mỗi ngày thôi, không thể tiếp tục như thế này được!” Mao đã nổi doá, quát: “Ðừng nói thêm một lần nữa. Nhớ là con hổ không bao giờ đánh răng!” So sánh như thế thì… hết thuốc chữa.
Thế đấy, mỗi ngày, từ cổ kim, nhân loại đưa ra biết bao so sánh khiến ta buồn cười, ngạc nhiên, thú vị, và cũng có thể kinh hãi. Nhưng báo Mỹ không lâu trước đây đã giới thiệu một so sánh khiến dư luận phục lăn. Lý do: kết quả sự so sánh này đã biến tác giả của nó thành một thứ gương… chiếu yêu, và qua đó, hàng tỉ đấng mày râu phải (lén) ngượng khi tự biết mình chỉ sở hữu trong người một buồng gan chuột. Vâng, người ấy là một phụ nữ.
Tên bà ta: Wafa Sultan.
Tuổi: 47.
Tôn giáo: Hồi giáo.
Quốc tịch: Mỹ.
Nguyên quán: Syria.
Trú quán: Cerritos, California.
Nghề nghiệp: Bác sĩ tâm thần.
Hoàn cảnh gia đình: Chồng 3 con.
Câu kích nổ: (hồi sau sẽ rõ).
Sinh trưởng trong một gia đình Hồi giáo với thân phụ là một nhà buôn mễ cốc hết sức ngoan đạo, bà Sultan nói rằng đời bà hoàn toàn thay đổi vào năm 1979. Năm ấy bà đang là một nữ sinh viên Y khoa tại đại học Aleppo, miền bắc Syria. Vào lúc đó có một nhóm cực đoan tên gọi là nhóm Huynh đệ Hồi giáo. Nhóm này chủ trương dùng bạo động để phá bỏ chế độ độc tài của tổng thống Hafer Assad – cha đẻ đương kim tổng thống Bashar Assad đang khốn nạn khốn khổ đối phó với làn sóng cách mạng của nhân dân vùng lên lật đổ. Một lần, các xạ thủ của nhóm Huynh đệ Hồi giáo xông vào tấn công lớp học trong trường bà đang học. Họ xả súng bắn chết vị giáo sư trước sự chứng kiến của bà và các bạn đồng lớp.
Sau này bà kể lại: “Họ bắn nhiều trăm viên đạn vào thầy tôi trong khi miệng hô lớn: Vì Ðấng Allah Cao Cả! Tôi mất tiêu đức tin vào đấng Allah của họ và bắt đầu đặt câu hỏi vào mọi lời giáo lý của chúng tôi, và việc này đã dẫn tôi tới quan điểm hiện nay. Tôi đã bỏ đạo Hồi. Tôi đã đi tìm một Chúa khác.”
Nhưng nếu bà Sultan lặng lẽ đi tìm một Chúa khác thì không thành chuyện và bà sẽ chỉ là một bà bác sĩ tâm thần bình thường, khiêm tốn hành nghề kiếm sống giữa tập thể người Syria tị nạn hoặc di dân trong hạt Los Angeles, California từ năm 1989. Khổ nỗi sự thật về những trá ngụy của bọn chuyên nhân danh chính nghĩa để làm điều phi nghĩa đã hành bà chịu không thấu, vì thế bà đâm nổi tiếng. Và sự nổi tiếng đã khiến bà hiện nay qua mặt cả cụ cựu Tổng Bush về việc bị thù ghét. Dù gì có thể ông Bush chỉ bị giới Hồi giáo quá khích thù ghét thôi, chứ bà Sultan nay thì cầm chắc đã bị gần như toàn thể thế giới Hồi giáo muốn ném đá bà. Salman Rushdie, Taslima Nascreen đâm ra xoàng. Họ chỉ phê phán Hồi giáo hay tiên tri Muhammed trên khía cạnh thuần tuý tôn giáo, khởi đi bằng một sự bất bình trí thức có giới hạn và không có tính phủ nhận về cơ cấu. Bà bác sĩ này thì khác. Bà thực hiện cuộc ly khai… hoàn toàn và triệt để vì một quá trình kinh nghiệm thiết thân. Bà bỏ cái cũ đi theo cái mới dựa trên căn bản lý luận cụ thể vững chắc, không phải kiểu đứng núi này trông núi nọ giống những trí thức thời ý thức hệ nay đã là cổ tích, mơ mơ màng màng về một thiên đường mặt đất của ông mác ông dao nào đó rồi chạy theo để biến mặt đất thành chốn tanh tưởi mà không lâu trước đây, nhân sinh nhật 75 tuổi, Gorbachev đã phải thú nhận lý do ông chấm dứt cuộc chiến tranh lạnh là như món quà tặng cho Hoa Kỳ để xây dựng một thế giới ổn định hơn và an toàn hơn.
Chuyện khởi đi từ khi bà Sultan ổn định được cuộc sống trung lưu mới tại Mỹ. Sự thật đã bức bách bà đến nỗi bà phải cầm lấy bút. Bà viết. Bà tham gia vào một website tên là Annaqed (phê phán) do các đồng hương điều khiển ở thủ phủ Phoenix, tiểu bang Arizona. Do một bài viết sửa lưng thậm tệ nhóm Huynh đệ Hồi giáo, đài truyền hình Al-Jazeera mời bà tranh luận với một giáo sĩ Hồi giáo Algeria. Cả thế giới Hồi giáo đã nhảy tưng lên vì bà chém dao nào ra dao đó.
Bà nêu lên những vấn đề nhức đầu, chẳng hạn tại sao một thanh niên Hồi giáo đang sống một đời phơi phới đầy hứa hẹn, tự dưng đi làm cái trò phải tự nổ tung mình lên? Bà xác quyết: “Trong những đất nước Hồi giáo chúng tôi, tôn giáo là nguồn giáo dục duy nhất và là suối nước duy nhất để khủng bố đến uống cho tới lúc thoả thuê.”
Dữ dội và khiêu khích hơn, bà khẳng định rằng suốt 14 thế kỷ qua, người theo đạo Hồi đã là con tin của giới chính trị, những kẻ thánh chiến và giới tu sĩ. Họ đã cấu kết nhau để xuyên tạc giáo lý của tiên tri Muhammed. Bà bảo thế giới hiện nay không phải đang chứng kiến sự đụng chạm tôn giáo hay văn hóa gì ráo trọi, mà đó là một trận chiến đang diễn ra giữa văn minh và man rợ — một trận chiến mà các lực lượng Hồi giáo bạo động, phản động, có số phận cầm bằng sẽ thua.
Nhưng phát súng ân huệ bà Sultan dùng kết liễu các đối thủ trong tranh luận của bà là tung ra một sự so sánh chưa người Hồi giáo nào dám nghĩ tới: so sánh giữa Hồi giáo và kẻ thù truyền kiếp của họ là Do Thái. Và bà ca ngợi Do Thái.
Tổng thống Iran từng làm cả thế giới Tây phương bất bình vì cho rằng Holocaust chỉ là một huyền thoại, và rằng việc dân Do Thái bị Ðức tàn sát chỉ là chuyện phóng đại của các thế lực tư bản thân Do Thái và chống người Hồi giáo. Nay bà Sultan chẳng những chơi cho ông tổng thống Iran một phát, mà nhân tiện tát xiếc một loạt tất cả những người Hồi giáo của mọi quốc tịch vốn có lòng thù hận kẻ thù chung Do Thái.
Thế bà nhận định thế nào về người Do Thái?
Bà bảo: “Người Do Thái từ thảm kịch đi ra và đã buộc được thế giới phải kính trọng họ bằng kiến thức của họ chứ không bằng khủng bố, bằng công việc của họ chứ không bằng gào la hò hét. Chúng ta chưa thấy một người Do Thái nào tự nổ tung mình lên trong một tiệm ăn Ðức. Chúng ta chưa thấy một người Do Thái nào phá hủy một nhà thờ. Chúng ta chưa thấy một người Do Thái nào giết người.”
Và bà so sánh điều đó với những hành động trái ngược của thế giới Hồi giáo. Bà tiếp: “Chỉ người Hồi giáo mới bảo vệ đức tin của họ bằng đốt phá các thánh đường (Thiên Chúa giáo), giết người, và phá hủy các toà đại sứ. . . . Người Hồi giáo phải tự hỏi xem họ có thể làm gì cho nhân loại trước khi đòi hỏi nhân loại kính trọng họ.”
Nhớ hồi vụ tranh đấu cho dân chủ nổ ra ở Trung cộng, một thanh niên đã ra giữa đường đứng truy cản nguyên một thiết đoàn đang tiến vào Thiên An Môn, và đoàn thiết giáp cuối cùng phải ngừng lại trước cái nhìn lom lom của cả nhân loại. Người can đảm vô danh ấy sau được dư luận toàn cầu ca ngợi là người mạnh nhất thế giới. Dầu sao người mạnh nhất thế giới này không còn bị quấy rầy nữa vì không ai tìm ra được tung tích anh ta, và có rất nhiều phần chắc là nhà nước Trung cộng đã cho anh đi mò tôm sau đó.
Riêng bà bác sĩ Sultan lại được dư luận tưởng thưởng danh hiệu “người đàn bà can đảm nhất thế giới”; tuy nhiên, người can đảm này chẳng biết còn tại thế được bao lâu với chồng con, khi mà, theo tin của báo The New York Times, “Từ đó, bà Sultan nhận được qua điện thoại và điện thư không biết bao nhiêu là án tử hình. Một trong những lời nhắn với giọng điệu rất ân cần trong máy điện thoại hồi báo là: “Ồ, còn sống hả? Chờ xem nhé!”
Những tháng ngày qua ở Việt Nam đã liên tiếp nổ ra hàng chục cuộc biểu tình tự phát của đồng bào nhằm tố giác trước dư luận hành động ngang ngược xâm lấn hải phận Việt Nam của Trung cộng. Trong những cuộc biểu tình này, người theo dõi trên thế giới không khỏi ngạc nhiên và thán phục khi nhìn ra những nhân vật gan lì nhất, quyết liệt nhất, kể cả khi đã bị công an dùng sức trượng phu tống đẩy lên xe cây, hùng khí ấy không hề suy giảm, giọng hô chống kẻ thù truyền kiếp phương Bắc không hề yếu đi, thì đó lại chính là những phụ nữ, những cô gái yêu kiều Việt Nam.
Nếu bà Sultan dám chọc giận cả khối Hồi Giáo khi đem so sánh họ với dân tộc thù địch Do Thái và được dư luận tôn vinh lòng can đảm, thì các người đẹp Việt Nam này xem ra nào có kém cạnh gì. Họ đã dám công khai so sánh cả đế quốc Trung cộng xâm lược – bọn mà ngay Mỹ hiện cũng có vẻ gờm – với một đám cướp biển rác rưởi; họ đã dám thách thức đối đầu bằng khẩu hiệu hô ở cung bậc cao nhất của sự quả quyết “Giặc đến nhà đàn bà phải đánh” trong một hoàn cảnh hết sức oái oăm và nguy hiểm; họ đã, đang và sẽ như thế thì nếu dư luận có xếp chung họ vào danh sách với những phụ nữ như bà Sultan hỏi còn sự công bằng nào hơn?
Hà Thúc Sinh

Nữ diễn viên trong phim chống Hồi giáo kiện nhà sản xuất, YouTube


Nữ diễn viên trong phim chống Hồi giáo kiện nhà sản xuất, YouTube
Ông Nakoula Basseley Nakoula, người sản xuất cuốn phim The Innocence of Muslims, được cảnh sát đưa đi thẩm vấn ngày 15/9/2012

​​Một nữ diễn viên trong cuốn phim chống Hồi giáo được sản xuất một cách thô thiển ở Mỹ làm bùng ra những vụ rối loạn gây chết người ở các nước Hồi giáo đang kiện nhà sản xuất phim về tội lừa đảo và vu khống.
Trong đơn kiện nộp cho tòa án ở Los Angeles hôm thứ tư, cô Cindy Lee Garcia nói rằng ông Nakoula Basseley Nakoula, người sản xuất cuốn phim The Innocence of Muslims (Sự ngây thơ của người Hồi giáo), đã lừa gạt để cô tin rằng cuốn phim mà cô đóng là một cuốn phim mạo hiểm về thời cổ Ai Cập.

Nhưng phần đối thoại nguyên thủy sau đó đã được thay bằng phần đối thoại lồng tiếng với nội dung nhạo báng Tiên tri Muhammad của đạo Hồi.
Cô Garcia cho biết cô nhận được những lời dọa giết sau khi một phiên bản thu ngắn của cuốn phim được phổ biến trên internet và cô không thể gặp mặt những người trong gia đình vì e rằng họ sẽ bị ám hại.

Nữ diễn viên này cũng kiện YouTube và công ty Google, công ty làm chủ trang mạng này, để đòi rút cuốn phim xuống.

Cô nói rằng quyền riêng tư của cô đã bị xúc phạm. Luật sư của cô Garcia định nộp đơn trong ngày hôm nay để yêu cầu tòa án ra lệnh cho YouTube tạm thời rút lại cuốn phim.


Ông Nakoula đã bị giới hữu trách liên bang thẩm vấn hồi tuần trước để xác định xem phải chăng ông đã vi phạm các qui định của lệnh thả tù sớm trong vụ lừa đảo ngân hàng mà ông bị kết án năm 2010.

Lệnh này không cho ông được dùng internet mà không có sự chấp thuận trước của nhà chức trách.

Sự căm phẫn đối với cuốn phim đã làm bùng ra những vụ biểu tình chống Mỹ ở nhiều nước - trong đó có nhiều vụ biểu tình bạo động,  kể cả vụ tấn công vào tòa lãnh sự Mỹ tại thành phố Benghazi của Libya, gây tử vong cho Đại sứ Mỹ taị Libya và 3 nhân viên sứ quán.

Sách lược Hồi Giáo thất bại?


Sách lược Hồi Giáo thất bại?
Năm 2009, vừa tuyên thệ nhậm chức xong, TT Obama ngày hôm sau ký ngay sắc lệnh đóng cửa trại tù Guantanamo trong vòng một năm. Sau đó ra lệnh cấm tra tấn các tù khủng bố. Rồi đi viếng thăm ngay hai xứ Hồi giáo lớn nhất Trung Đông: Thổ Nhĩ Kỳ và Ai Cập. Tại cả hai nơi, tân tổng thống ca tụng Hồi giáo như là một tôn giáo của hòa bình, mà cũng là một trong những nền văn hoá vĩ đại của nhân loại. Thông điệp của tổng thống rất rõ ràng: chính sách đối nội chống khủng bố và đối ngoại với khối Hồi giáo sẽ là ưu tiên số một của chính quyền Obama, sẽ khác xa sách lược của TT Bush và sẽ hữu hiệu hơn.

Đối với TT Obama, Al Qaeda và các nhóm khủng bố Hồi giáo khác chỉ là những “con sâu làm rầu nồi canh” Hồi giáo. Thái độ chống Mỹ cực đoan cũng như những phương tiện khủng bố của chúng không phản ánh những quan điểm và giá trị Hồi giáo, trong khi đại đa số dân Hồi giáo trên thế giới là khối ôn hòa mà Mỹ cần phải vuốt ve và tách ra khỏi các nhóm khủng bố.

Ngay từ đầu và cho đến nay, TT Obama đã thi hành một sách lược đặc biệt. Một mặt ông âm thầm đẩy mạnh chính sách truy lùng và giết quân khủng bố bằng máy bay không người lái tại Pakistan, Yemen, và Afghanistan. Mặt khác, ông công khai ca tụng văn minh và tôn giáo Hồi, vuốt ve đến độ khúm núm cúi rạp người trước Quốc Vương Ả Rập Saud, xin lỗi tất cả những lỗi lầm mà Mỹ và Tây Phương đã phạm phải đối với Hồi giáo trong suốt lịch sử. TT Obama đoan quyết đây là cách duy nhất làm cho khối Ả Rập Hồi Giáo thân thiện với Mỹ, tiếp tay truy diệt khủng bố. Truyền thông phe ta phủ phục, tin rằng mặc dù TT Obama không phải là Hồi Giáo, nhưng với hai ông bố Hồi giáo và lớn lên tại xứ Hồi Indonesia, ông hiểu rõ hơn ai hết cách cư xử với khối Hồi Giáo.

Chính sách Hồi giáo này cho đến nay đã có những kết quả khá rõ ràng. Tương đối thành công với bàn tay sắt trong bóng tối, nhưng thất bại hoàn toàn với bàn tay nhung ngoài mặt.

Thành công trong việc giết được hàng trăm đầu sỏ khủng bố, tiếp tục ngăn chặn được những âm mưu tấn công Mỹ, và nhất là giết được Bin Laden. Kẻ viết này đã chỉ trích việc khai thác, kể công cá nhân quá đáng, cũng như phủ nhận công của cựu TT Bush trong vụ giết Bin Laden, nhưng cũng không thể chối cãi đó là một thành quả quan trọng trong cuộc chiến chống khủng bố.

Nhưng chính sách vuốt ve khối Hồi giáo lại thất bại hoàn toàn và cả khối Hồi giáo nói chung vẫn chẳng thân thiện với Mỹ hơn. Chính sách đó tiếp nối chính sách của TT Bush, cổ võ các thay đổi dân chủ tại Trung Đông, nhưng những thay đổi này lại chỉ đưa ra các chính quyền mới chống Mỹ mạnh hơn, hay nhắm mắt trước các hoạt động chống Mỹ vì muốn tự bảo vệ mình, lái những chống đối qua phiá Mỹ để tránh bị chống đối trực tiếp.

Tin tức thời sự những ngày qua chứng minh không thể nào rõ ràng hơn sự thất bại đó.

Tại Ai Cập, đồng minh số 2 của Mỹ tại Trung Đông sau Ả Rập Saud, Mùa Xuân Ả Rập đã lật đổ TT Mubarak, đưa khối Huynh Đệ Hồi Giáo (Muslim Brotherhood) lên nắm quyền. Từ thời TT Carter đến giờ, Ai Cập cùng với Ả Rập Saoud đã là những đồng minh quan trọng nhất của Mỹ, giúp duy trì hoà bình với Do Thái, chống ảnh hưởng các khối khủng bố quá khích, đồng thời giúp cân bằng chính trị chống các thế lực chống Mỹ tại Iraq, Iran, Syria, và Libya. Ai Cập còn là nước nắm yết hầu cả thế giới với kênh đào Suez là hải lộ kiểm soát hầu hết các giao thương hàng hải Âu - Á, kể cả hàng ngàn tấn dầu mỗi ngày.
Cuộc nổi loạn chống Mubarak đã là một bất ngờ cho chính quyền Obama, và ngay từ đầu, đã phản ánh sự thiếu kinh nghiệm và lúng túng của cả TT Obama lẫn PTT Biden và Ngoại Trưởng Hillary Clinton. Mới đầu thì cả ba công khai lên tiếng hậu thuẫn TT Mubarak, sau đó, lưỡng lự, mập mờ, rồi cuối cùng “tháo chạy”, bán Mubarak, ôm vai bá cổ các “huynh đệ”.

Kết quả không có gì tốt. Tháng Bẩy vừa qua, ngoại trưởng Hillary đi Ai Cập gặp tân TT Mohamed Morsi, đã bị dân chúng biểu tình liệng giầy dép và cà chua. Sau đó, Mỹ đã hứa hẹn sẽ xoá nợ khoảng một tỷ đô cho Ai Cập, đồng thời hứa hẹn viện trợ thêm hàng trăm triệu nữa. Nợ hay viện trợ đều là tiền thuế của dân Mỹ đóng. Cũng chẳng khá hơn. Mấy ngày qua, hàng ngàn người đã biểu tình trước tòa đại sứ Mỹ tại Cairo, leo rào vào trong khuôn viên, xé cờ Mỹ, treo cờ đen của Al Qaeda lên.

Nguyên nhân gần của các cuộc biểu tình mới đây là một cuốn phim phổ biến trên mạng về Tiên Tri Mohamed, do một nhóm Ai Cập theo Thiên Chúa Giáo làm ra tại Cali với sự hợp tác của một đạo diễn Mỹ, với nội dung bị coi như là bôi bác Hồi Giáo và nhục mạ Tiên Tri. Cuốn phim “Innocence of Muslims” là một phim ngắn vớ vẩn dưới 15 phút, chỉ có mục đích bôi bác Hồi Giáo, chẳng chút giá trị nghệ thuật, văn hóa hay lịch sử gì. Nếu khối Hồi Giáo không làm to chuyện thì chả ai để ý đến. Ngay sau khi phổ biến trên YouTube đã bị phản đối tại Trung Đông, ngày càng mạnh, tụ tập được hơn 2.000 người biểu tình trước tòa đại sứ. Để rồi bị thiểu số cực đoan biến thành bạo động leo rào, xé cờ.
Cuốn phim cũng tạo phản ứng chống đối tương tự tại Libya. Nhưng tình hình ở đây tệ hại hơn vì dù sao thì Libya vẫn chưa được ổn định, vài tháng sau khi hạ được Kadhaffi. Với hàng trăm nhóm trước đây nổi loạn chống Kadhaffi vẫn còn võ trang đầy đủ và chưa bị chính quyền kềm chế, hoả tiễn đã được sử dụng, bắn vào tòa lãnh sự Mỹ tại Benghazi. Đại sứ, một viên chức, và hai quân nhân Người Nhái –Navy Seals- thiệt mạng.

Toà lãnh sự bị cháy và một số tài liệu mật bị mất. Một viên chức Bộ Ngoại Giao Mỹ nghi đây là cuộc tấn công đã được Al Qaeda kế hoạch trước, và cuộc biểu tình chống cuốn phim xúc phạm Tiên Tri chỉ là cơ hội thuận tiện.
Một ngày sau, tòa đại sứ Mỹ tại Yemen cũng bị đám biểu tình tấn công, tràn vào ăn cắp máy điện toán và bàn ghế, đốt xe, đốt cờ Mỹ. Hai ngày sau, bạo động lan tràn qua Algeria, Tunisia, Sudan, Gaza, Iraq, Pakistan, Bangladesh, và Iran. Ngay cả tại Mỹ, hàng loạt đe dọa đặt bom đã khiến một số trường đại học tại Texas, Ohio, và North Dakota phải tạm đóng cửa.

Từ Mùa Xuân hy vọng tại Ả Rập đến Mùa Thu rơi rụng cho Mỹ.

Những biến cố này chứng minh tình hình chính trị Trung Đông vẫn cực kỳ bất ổn. Mọi vuốt ve, xin lỗi, hay ngay cả bạc tỷ đô cũng có vẻ vẫn chưa làm cho dân Hồi giáo thân thiện với Mỹ hơn. Chỉ cần một ngọn lửa nhỏ nháng lên là đủ để tạo cháy rừng, đủ để thái độ chống Mỹ bùng nổ mạnh mẽ trong bạo lực. Dân Ả Rập không ủng hộ Al Qaeda, nhưng Al Qaeda lại rất dễ dàng khích động họ chống Mỹ.

Điểm đáng nói là những bạo động xẩy ra đúng ngày 11 tháng 9. Có tin các chính quyền Ai Cập và Libya đã thông báo cho Bộ Ngoại Giao Mỹ là sẽ có biểu tình bạo động 48 tiếng trước, nhưng Bộ Ngoại giao đã không báo động các toà đại sứ để tăng cường canh phòng. Cho dù không được cảnh báo trước thì các toà đại sứ cũng đã phải canh phòng nghiêm ngặt hơn đúng ngày kỷ niệm 9/11. Hiển nhiên là Bộ Ngoại Giao và các tòa đại sứ đã rất chểnh mảng và lơ là. Thượng Viện đã yêu cầu Bộ Ngoại Giao mở cuộc điều tra.

Các cuộc biểu tình chỉ xác nhận chính sách vuốt ve, hay nói lịch sự hơn, chính sách hòa hoãn mà TT Obama thực hành đối với khối Hồi giáo, tiếp nối theo TT Bush, đã hoàn toàn thất bại vì cả hai tổng thống hoặc là vẫn chưa nhìn rõ vấn đề, hoặc là đúng hơn, tránh né vấn đề.

Biểu tình chống phim bôi bác Tiên Tri Mohamed dĩ nhiên phản ánh sự nổi giận của dân Hồi Giáo và đã châm ngòi nổ cho lò thuốc súng Trung Đông, nhưng dù sao cũng không phải là nguyên nhân xâu xa của thái độ chống Mỹ đã âm ỉ từ mấy chục năm qua. Sự thật là khối dân Ả Rập Hồi Giáo có khuynh hướng chống Mỹ và Tây Phương không phải vì Mỹ và Tây Phương kỳ thị chống đạo Hồi hay văn minh Hồi. Bằng chứng là khối Hồi Giáo Á Châu (tại Mã Lai, Indonesia và Phi Luật Tân) chưa hề chống Mỹ. Đây không phải là những lý do khiến khối dân Ả Rập Hồi giáo chống Mỹ và Tây Phương. Do đó, đặt sách lược Hồi giáo dựa trên những tiền đề này là sai và kết quả dĩ nhiên không thể đúng được.

Sự chống đối này thật ra đã nẩy sinh từ khi Tây Phương quyết định lấy một vùng lãnh thổ Ả Rập để thành lập quốc gia Do Thái sau Đệ Nhị Thế Chiến. Nhìn vào khối sáu triệu dân Do Thái bị Hitler giết, Tây Phương đã thấy cần phải cho dân Do Thái một đất dung thân sau mấy ngàn năm phiêu bạt khắp thế giới. Và họ đã quyết định lấy một phần lãnh thổ Palestine, khi đó còn dưới sự đô hộ của Anh, để tập trung dân Do Thái khắp thế giới lại qua cuộc di dân –exodus- vĩ đại nhất lịch sử nhân loại.

Có thể quyết định này chính đáng và địa điểm lựa chọn cũng chính đáng vì vùng này cách đây hai ngàn năm, là đất của dân Do Thái thật. Nhưng phương thức thi hành, từ quyết định đơn phương của các nước thực dân, không tham khảo các nước thuộc địa Ả Rập, đến việc lấy một vùng thánh địa của ba tôn giáo –Do Thái giáo, Thiên Chúa giáo, và Hồi giáo- trao cho Do Thái kiểm soát, tất nhiên chỉ tạo ra mâu thuẫn tôn giáo vượt qua biên giới chính trị của các quốc gia Trung Đông, một mâu thuẫn mà không thiếu gì người từ mọi phiá sẵn sàng “tử vì đạo”. Thái độ cực đoan cao ngạo không sống chung với khối Ả Rập, cũng như việc coi dân Palestine như công dân hạng hai của các chính quyền Do Thái càng làm cho mâu thuẫn lớn mạnh suốt mấy thập niên qua.

Nạn khủng bố Ả Rập đã ra đời ngay từ thập niên 50 với những lãnh tụ như Yasser Arafat, lớn mạnh qua các vụ cướp máy bay thời 60-70, yên lặng bớt thời 80-90 khi Do Thái làm hoà được với Ai Cập và Ả Rập Saoud do công của TT Carter, để rồi bùng nổ trở lại sau khi Mỹ can thiệp mạnh để cứu Kuwait khỏi bàn tay của Saddam Hussein, rồi đến 9/11/2001.

Đi đến tình trạng chưa khi nào tinh thần bài Mỹ lại lên cao như bây giờ, kể cả khi TT Bush đánh Afghanistan và Iraq.

Điều miả mai lớn là khủng hoảng Trung Đông đã bắt đầu từ Cairo và Benghazi. Cairo là nơi mà TT Obama đã đến ngay sau khi nhậm chức để đọc bài diễn văn công bố sách lược hòa hoãn với Hồi Giáo. Benghazi là thành phố mà TT Obama đã gửi máy bay phản lực đến cứu phe nổi dậy thoát khỏi xe tăng của Khadaffi.

Sự tăng cường độ bài Mỹ dưới thời TT “ôn hòa” Obama tuy có vẻ mâu thuẫn, nhưng lại có lý do khá giản dị mà truyền thông phe ta không dám đề cập: khối Hồi Giáo nghe những gì TT Obama nói, mừng rỡ và hoan hô, rồi nhìn kỹ những gì ông ta làm trong bốn năm qua, và thấy có cái gì không giống nhau. TT Obama nói chuyện ôn hòa, nhưng lại mạnh tay đánh, mạnh tay hơn cả TT Bush. Trại tù Guantanamo vẫn còn đó, các cuộc tập kích của máy bay không người lái tăng gấp mấy lần so với thời Bush, và dĩ nhiên, Bin Laden bị giết. Al Qaeda đã không bỏ lỡ cơ hội tố cáo TT Obama giả dối, ru ngủ dân Hồi Giáo ngoài mặt để đánh mạnh sau lưng. Khối Ả Rập “giận” TT Obama hơn ai hết vì sự “giả đối, lừa gạt” này. Ít nhất, TT Bush cũng thẳng thừng ai cũng biết ông muốn làm gì.

Sách lược vuốt ve ngoài mặt, được coi như phản ánh một thái độ yếu đuối, cũng còn cổ võ cho các nhóm quá khích. Ngay khi những phản đối chống cuốn phim về Hồi giáo manh nha, thay vì mạnh dạn lên tiếng giải thích quyền tự do ngôn luận truyền thống của Mỹ, thì Toà Đại Sứ Mỹ tại Cairo lại mau mắn ra thông cáo chỉ trích cuốn phim, chỉ khiến các nhóm quá khích chống đối tin tưởng đã hành xử đúng, được chính quyền Mỹ hỗ trợ, khiến các nhóm này hăng tiết vịt hơn, đi đến mất tự chế, bạo động chết người.

Sau khi thấy hố, Bộ Ngoại Giao lên tiếng, đổ thừa –lại đổ thừa- đây chỉ là ý kiến của Tòa Đại Sứ chứ không phải quan điểm của chính quyền Obama. Truyền thông phe ta cũng mau mắn tiếp hơi, đồng loạt giải thích thông cáo là của Tòa Đại Sứ chứ không phải của Tòa Bạch Ốc. Làm như thể đại sứ Mỹ là nhân vật độc lập, chỉ đại diện cho toà đại sứ, chứ không phải là đại diện chính thức của tổng thống và chính phủ Mỹ.

Sách lược vuốt ve khối Hồi Giáo cũng được thể hiện qua thái độ ngày càng bớt thân thiện với Do Thái. Khúc xương mới nhất trong quan hệ Mỹ và Do Thái là chuyện TT Obama từ chối tiếp thủ tướng Netanyahu khi ông này qua Mỹ tham dự khoá họp của Liên Hiệp Quốc trong tháng này. TT Obama viện dẫn lý do quá bận không có thời giờ. Thiên hạ hoặc là không tin, hoặc là cho rằng TT Obama coi chuyện vận động tranh cử quan trọng hơn chuyện cải thiện bang giao với đồng minh Do Thái.
Sách lược này thật ra khá nguy hiểm cho tương lai chính trị của TT Obama. Khối cử tri Do Thái giáo của Mỹ luôn luôn bỏ phiếu cho phe Dân Chủ, nhưng tiếp tục sách lược này mãi có ngày sẽ khiến cho khối này suy nghĩ lại. Hàng trăm ngàn dân Do Thái sống tại Florida, là tiểu bang xôi đậu mà Bush đã thắng với đúng 537 phiếu năm 2000.

Kinh nghiệm đối ngoại là một vấn đề mà TT Obama đã lớn tiếng vỗ ngực trong đại hội đảng tại Charlotte. Ông chê TĐ Romney là tay mơ về đối ngoại và cả hội trường vỗ tay hoan hô nhiệt liệt. Liên tiếp mấy ngày hôm sau, truyền thông răm rắp nhai lại lập luận này. Không ai nhắc lại TNS Obama khi ra tranh cử năm 2007-08 chẳng có kinh nghiệm gì hết. Kinh nghiệm ngoại giao, kinh tế, chính trị, quân sự, ... đều là con số không.
Những biến cố tại Trung Đông mấy ngày qua rõ ràng là những gáo nước lạnh lay tỉnh những người còn đang bận vỗ tay hoan hô “kinh nghiệm và thành tích đối ngoại” của TT Obama. Hình như dân Ả Rập Hồi Giáo đã nhìn thấu TT Obama hơn cử tri Mỹ nhiều: họ đã thấy rất rõ những lời nói trống rỗng của TT Obama so với khối cử tri Mỹ vẫn còn mơ màng hy vọng.

Quan trọng hơn nữa, chưa ai biết được những biến cố này sẽ đi về đâu trong những ngày tới. Cũng chưa ai biết dân Mỹ sẽ tập hợp lại sau lưng tổng thống hay sẽ cân nhắc lại khả năng kinh bang tế thế của ông trong những tuần cuối trước ngày bầu cử.


Vũ Linh

Từ đáy lòng của một người Hồi Giáo chân thực.


Từ đáy lòng của một người Hồi Giáo chân thực.
Tôi được sinh ra là người Hồi Giáo và đã sống suốt cuộc đời như một tín đồ Hồi Giáo.
Sau những cuộc tấn công khủng bố man rợ khắp nơi trên thế giới của hành tinh này qua bàn tay của những anh em hồi giáo của tôi, và sau quá nhiều hành vi bạo lực của những tín đồ hồi giáo ở nhiều nơi trên thế giới, tôi - một người hồi giáo và là một con người, cảm thấy có trách nhiệm nói lên và kể ra sự thật để bảo vệ cho thế giới, kể cả người hồi giáo, tránh khỏi một tai họa có thể thấy trước và một trận chiến giữa các nên văn minh. Tôi phải thừa nhận rằng giáo huấn hiện hành của hồi giáo kích động bạo lực và sự thù ghét đối với những người không phải là tín đồ hồi giáo. Chúng ta, những người hồi giáo là những kẻ cần phải thay đổi. Cho đến nay, chúng ta vẫn chấp nhận chế độ đa thê, sự bạo hành thể xác của bọn đàn ông đánh đập người phụ nữ và sự tử hình đối với những người bỏ đạo hồi để qua các tôn giáo khác. Chúng ta chưa từng bao giờ có được một lập trường rõ ràng và vững chắc chống lại quan niệm về nạn nô lệ hoặc chiến tranh, chống lại phương thức truyền bá đạo chúng ta bằng cách chế ngự những kẻ khác vào đạo hồi và buộc họ phải trả một loại thuế nhục nhã gọi là Jizia. Chúng ta đòi người khác phải tôn trọng tôn giáo của chúng ta, trong khi chúng ta lúc nào cũng chưởi lớn (bằng tiếng Ả Rập) những kẻ ngoại đạo trong những buổi cầu nguyện vào ngày thứ sáu trong các thánh thất hồi giáo. Chúng ta phát ra thông điệp nào cho con cháu của chúng ta khi chúng ta gọi những người Do Thái là “đồ hậu sinh của loài heo khỉ” ? (dù rằng người Ả Rập và người Do Thái đều là hậu duệ của ông Abraham) ! Phải chăng đó là một thông điệp của tình thương và hòa bình, hay là một thông điệp của sự thù hận ? Tôi đã từng đi vào nhà thờ và các hội đường ở đó họ đang cầu nguyện cho những người hồi giáo. Trong khi đó thì mọi lúc chúng ta đều nguyền rủa họ, và dạy cho những thế hệ con cháu chúng ta phải gọi họ là “bọn bất trung” và thù ghét họ. Chúng ta lập tức nhảy cửng lên theo “phản xạ của đầu gối” một cách tự động để bào chữa cho Tiên Tri Mohammed khi có ai đó tố giác ông ta là kẻ thích ấu dâm trong khi chúng ta lại hãnh diện về câu chuyện trong sách đạo hồi của chúng ta kể rằng ông ấy đã cưới một bé gái bảy tuổi (tên là Aisha) làm vợ khi ông ta đã ngoài 50 tuổi. Tôi cảm thấy buồn khi nói rằng nhiều người, nếu không phải là hầu hết chúng ta, đều hân hoan trong vui sướng sau vụ 9/11 và sau nhiều vụ tấn công khủng bố khác. Trước mặt truyền thông thì người Hồi giáo tố giác những vụ tấn công đó, nhưng chúng ta lại khoan dung cho những kẻ khủng bố hồi giáo đó và có thiện cảm với lý tưởng của họ. Đến nay thì những vị đỉnh cao “lừng danh” trong giáo quyền đã không hề ban bố một Fatwa hay là một thông báo tôn giáo nào để tuyên bố rằng Bin Laden là một tên lạc đạo, trong khi đó thì nhà văn Rushdie lại bị tuyên bố là tên lạc đạo cần phải giết chết chiếu theo luật Sharia của hồi giáo chỉ vì ông ta viết ra một cuốn sách chỉ trích đạo hồi. Những người hồi giáo đã biểu tình để đòi quyền được đạo đức hơn là những gì họ đã có tại Pháp, biểu tình đó là để chống lại lịnh cấm choàng khăn trùm đầu Hejab, nhưng chúng ta đã không biểu tình với một niềm đam mê như thế đối với một số quá lớn những vụ ám sát khủng bố. Chính sự im lặng tuyệt đối của chúng ta đối với những kẻ khủng bố đã khiến chúng có thêm năng lực để tiếp tục thực hiện những hành vi xấu xa của chúng. Chúng ta, những người hồi giáo phải chấm dứt mang cái nguyên nhân gây ra các khó khăn của chúng ta gán lên đầu người khác hoặc lên sự xung đột giữa Do Thái và Palestine. Đây là một vấn đề lương thiện khi xác nhận rằng nước Do Thái là ánh sáng duy nhất của sự dân chủ, của văn minh, của nhân quyền trong khối các quốc gia Trung Đông. Chúng ta đã xua đuổi những người Do Thái ra khỏi hầu hết các xứ ả rập mà không chút bồi thường hoặc thương xót để biến họ thành những “người Do Thái vô quê hương” trong khi đó thì nước Do Thái đã chấp nhận cho hơn một triệu người ả rập được sống trong lòng của họ, xem họ như những công dân Do Thái để họ được hưởng đầy đủ quyền lợi của con người. Ở nước Do Thái, những phụ nữ ả rập không thể bị đánh đập một cách hợp pháp bởi bọn đàn ông, và mọi người đều có thể thay đổi niềm tin của họ mà không sợ bị kết án tử hình bởi luật “lạc đạo” của hồi giáo, trong khi đó trong thế giới của hồi giáo, không một ai được hưởng một cái gì trong những quyền lợi đó. Tôi đồng ý là những người dân Palestine đang đau khổ, nhưng họ đau khổ là vì những kẽ lãnh đạo của họ hư hỏng chứ không phải vì Do Thái. Thật hiếm thấy những người Ả Rập đang sống tại Do Thái bỏ ra đi để về sống trong những nước ả rập. Ngược lại chúng tôi thấy hàng ngàn người dân Palestine vui sướng đi lao động tại nước Do Thái là “kẻ thù của họ”. Nếu nước Do Thái đối xử tàn tệ với người Ả Rập như có kẻ đã rêu rao, thì hẳn chúng ta sẽ thấy được một hiện tượng trái ngược lại. Chúng ta, những người Hồi Giáo, cần phải gánh vác những nan đề của chúng ta và đối mặt với chúng. Chỉ có lúc đó chúng ta mới có thể giải quyết được vấn nạn để bắt đầu một kỷ nguyên mới sống trong hòa hợp với tình nhân loại của con người. Những vị lãnh đạo tôn giáo phải chứng minh một lập trường rõ ràng và vững chắc chống lại việc đa thê, ấu dâm, nô lệ, kết án tử hình đối với những kẻ bỏ đạo Hồi qua các tôn giáo khác, họ phải kết án những sự bạo hành thể xác của bọn đàn ông lên phụ nữ, và khuynh hướng tuyên chiến với những kẻ ngoại đạo để bành trướng Hồi Giáo. Khi đó, và chỉ có khi đó thì chúng ta mới có quyền đòi hỏi những kẻ khác tôn trọng tôn giáo của chúng ta.
Thời điểm đã đến để chúng ta chấm dứt sự giả đạo đức của chúng ta và công khai nói : “Chúng tôi, những người Hồi Giáo phải thay đổi.”

Tawfik Hamid
Tác giả bài viết dưới tiêu đề "Từ đáy lòng của một người Hồi giáo chân thực" là bác sĩ Tawfik Hamid, một nhà thông thái Ai cập với bằng cấp Y sĩ nội khoa và bằng Cao học tâm lý nhận thức và kỷ thuật giáo dục.
Không phải ngày nào chúng ta cũng có thể đọc một bài viết như thế với lời khuyên tỏa ra một tầm mức quan trọng lớn. Thế giới cần nhiếu người như ông ta, người đầy đủ can đảm để đối mặt với thực tế.
Sách lược Hồi Giáo thất bại?

http://dantocdothai.blogspot.com/2012/10/sach-luoc-hoi-giao-that-bai.html

Quel courage...!
L’auteur de l’article ci-dessous intitulé « From the heart of an honest Muslim » est le Dr Tawfik Hamid , un savant égyptien possédant un diplôme en médecine interne et une maîtrise en psychologie cognitive et techniques "d'enseignement.

Ce n'est pas tous les jours que l’on peut lire un article comme celui-ci avec des conseils éclairés de grande importance. Le monde aurait besoin de plus de gens comme lui avec ce courage de faire face, à la réalité. Z.T.

Du fond du coeur d’un honnête Musulman.


Je suis né musulman et ai vécu toute ma vie comme un adepte de l'islam.

Après les attaques terroristes barbares effectuées par les mains de mes frères musulmans partout dans le monde sur cette planète, et après les actes de violence perpétrés par de trop nombreux islamistes dans de nombreuses régions du monde, je me sens la responsabilité, en tant que musulman et en tant qu'être humain, de m'exprimer et de dire la vérité pour protéger le monde y compris les musulmans d'une catastrophe prévisible et d’une guerre des civilisations.

Je dois admettre que notre enseignement islamique actuel incite à la violence et à la haine envers les non musulmans. Nous, musulmans, sommes ceux qui devont changer. Actuellement, nous acceptons la polygamie, la violence physique des hommes contre les femmes, et la condamnation à mort de ceux qui se convertissent de l'Islam à d'autres religions.

Nous n'avons jamais eu une position claire et ferme contre le concept de l'esclavage ou les guerres, ou contre la façon de diffuser notre religion en soumettant les autres à l'Islam et en les obligeant à payer une taxe humiliante appelé jizia.
Nous demandons aux autres de respecter notre religion, alors que nous maudissons tout le temps les non musulmans à haute voix (en arabe) dans notre prière du vendredi dans les mosquées.

Quel message pouvons-nous transmettre à nos enfants quand nous appelons les Juifs "descendants des porcs et des singes" ? [Pourtant, les Arabes et les Juifs sont les descendants d'Ibrahim (Abraham)! Est-ce là un message d'amour et de paix, ou un message de haine ?

J'ai été dans les églises chrétiennes et les synagogues juives où l’on priait pour les musulmans. Alors que tout le temps, nous les maudissons, et enseignons à nos générations à les appeler «infidèles» et à les haïr.

Nous sommes pris immédiatement par un "réflexe rotulien" automatique pour défendre le Prophète Mohammad quand quelqu'un l'accuse d'être un pédophile alors que, dans le même temps, nous sommes fiers de l'histoire décrite dans nos livres islamiques qui mentionne entre autres qu'il a épousé une jeune fille âgée de sept ans (Aisha ) alors qu'il était âgé de plus de 50 ans.

Je suis triste de constater que beaucoup, sinon la plupart d'entre nous, se sont réjouit après le 11 Septembre comme d’ailleurs après les nombreuses autres attaques terroristes.

Les musulmans dénoncent ces attaques face à la presse, mais nous tolérons les terroristes islamistes et sympathisons à leur cause. Jusqu’ici nos honorables et hautes autorités religieuses n'ont jamais émis une fatwa religieuse ou une déclaration proclamant Ben Laden comme un apostat, alors que Rushdie, a été déclaré apostat qui doit être tué selon la charia islamique, juste pour avoir écrit un livre critiquant l'islam.

Des Musulmans ont manifesté pour obtenir des droits plus religieux que ceux qu’ils ont déjà en France et cela pour repousser l'interdiction du hidjab (foulard), mais nous n'avons pas manifesté avec une telle passion et en si grand nombre contre les assassinats terroristes. C'est notre silence absolu contre les terroristes qui donne de l'énergie à ces terroristes de continuer à faire leurs mauvais actes.

Nous, les musulmans devons cesser de reporter la cause de nos problèmes sur les autres ou sur le conflit israélo-palestinien. C’est une question d'honnêteté que d’affirmer qu’Israël est la seule lumière de la démocratie, de la civilisation, et des droits de l'homme dans l'ensemble du Moyen-Orient.

Nous avons chassé les Juifs sans aucune compensation ou miséricorde de la plupart des pays arabes afin de les rendre "Juifs sans pays" alors qu'Israël a accepté que plus d’un million d'Arabes vivent en son sein, en tant que citoyens israéliens jouissant de leurs pleins droits d'êtres humains.

En Israël, les femmes musulmanes ne peuvent pas être battues en toute légalité par les hommes, et toute personne peut changer de croyance, sans craindre d'être condamnée à mort par la loi islamique "d'apostasie", alors que dans le monde islamique nul ne bénéficie d'aucun de ces droits.

Je suis d'accord que les Palestiniens souffrent, mais ils souffrent à cause de leurs dirigeants corrompus et non à cause d'Israël.

Il est rare de voir des Arabes vivant en Israël partir vivre dans le monde arabe. Par contre nous voyons des milliers de Palestiniens heureux d’aller travailler en Israël, leur "ennemi". Si Israël traitait mal les Arabes comme certains le prétendent, nous aurions sûrement vu un phénomène contraire.

Nous, musulmans, devons assumer nos problèmes et y faire face. Ce n'est qu'alors que nous pourrons les traiter pour commencer une nouvelle ère de vie en harmonie avec l'humanité de l'homme.

Nos dirigeants religieux doivent démontrer une position claire et très ferme contre la polygamie, la pédophilie, l'esclavage, la condamnation à mort de ceux qui se convertissent de l'Islam à d'autres religions, ils doivent condamner la violence physique des hommes contre les femmes, et la tendance de déclarer la guerre aux non musulmans afin de répandre l'islam.

Alors, et seulement alors, nous aurons le droit de demander aux autres de respecter notre religion. Le temps est venu d'arrêter notre hypocrisie et de dire ouvertement: "Nous, les musulmans devons changer ".


From the heart of a Muslim

I was born a Muslim and lived all my life as a follower of Islam.
After the barbaric terrorist attacks done by the hands of my fellow Muslims everywhere on this globe, and after the too many violent acts by Islamists in many parts of the world, I feel responsible as a Muslim and as a human being, to speak out and tell the truth to protect the world and Muslims as well from a coming catastrophe and war of civilizations.
I have to admit that our current Islamic teaching creates violence and hatred toward Non-Muslims. We Muslims are the ones who need to change. Until now we have accepted polygamy, the beating of women by men, and killing those who convert from Islam to other religions.
We have never had a clear and strong stand against the concept of slavery or wars, to spread our religion and to subjugate others to Islam and force them to pay a humiliating tax called Jizia. We ask others to respect our religion while all the time we curse non-Muslims loudly (in Arabic) in our Friday prayers in the Mosques.
What message do we convey to our children when we call the Jews "Descendants of the pigs and monkeys".. Is this a message of love and peace, or a message of hate?
I have been into churches and synagogues where they were praying for Muslims. While all the time we curse them, and teach our generations to call them infidels, and to hate them.
We immediately jump in a 'knee jerk reflex' to defend Prophet Mohammed when someone accuses him of being a paedophile while, at the same time, we are proud with the story in our Islamic books, that he married a young girl seven years old (Aisha) when he was above 50 years old.
I am sad to say that many, if not most of us, rejoiced in happiness after September 11th and after many other terror attacks.
Muslims denounce these attacks to look good in front of the media, but we condone the Islamic terrorists and sympathise with their cause. Till now our 'reputable' top religious authorities have never issued a Fatwa or religious statement to proclaim Bin Laden as an apostate, while an author, like Rushdie, was declared an apostate who should be killed according to Islamic Shania law just for writing a book criticizing Islam.
Muslims demonstrated to get more religious rights as we did in France to stop the ban on the Hejab (Head Scarf), while we did not demonstrate with such passion and in such numbers against the terrorist murders.
It is our absolute silence against the terrorists that gives the energy to these terrorists to continue doing their evil acts. We Muslims need to stop blaming our problems on others or on the Israeli/Palestinian conflict. As a matter of honesty, Israel is the only light of democracy, civilization, and human rights in the whole Middle East .
We kicked out the Jews with no compensation or mercy from most of the Arab countries to make them "Jews-Free countries" while Israel accepted more than a million Arabs to live there, have its nationality, and enjoy their rights as human beings. In Israel , women can not be beaten legally by men, and any person can change his/her belief system with no fear of being killed by the Islamic law of 'Apostasy,' while in our Islamic world people do not enjoy any of these rights. I agree that the 'Palestinians' suffer, but they suffer because of their corrupt leaders and not because of Israel.
It is not common to see Arabs who live in Israel leaving to live in the Arab world. On the other hand, we used to see thousands of Palestinians going to work with happiness in Israel , its 'enemy'. If Israel treats Arabs badly as some people claim, surely we would have seen the opposite happening.
We Muslims need to admit our problems and face them. Only then we can treat them and start a new era to live in harmony with human mankind. Our religious leaders have to show a clear and very strong stand against polygamy, paedophilia, slavery, killing those who convert from Islam to other religions, beating of women by men, and declaring wars on non-Muslims to spread Islam.
Then, and only then, do we have the right to ask others to respect our religion. The time has come to stop our hypocrisy and say it openly: 'We Muslims have to Change'.

Tawfik Hamid